14 thành viên House GOP vừa tiết lộ mình là những người theo chủ nghĩa tách biệt thời hiện đại

Ngày 27 tháng 06 năm 2021               ——

Đầu tháng này, Tổng thống Joe Biden đã ký một dự luật tuyên bố ngày 16 tháng 6, một ngày kỷ niệm sự kết thúc của chế độ nô lệ, là một ngày lễ của Liên bang. Dự luật đó đã được Thượng viện nhất trí thông qua và  Hạ viện bỏ phiếu 415 thuận chỉ có 14 phiếu chống. Đây là một khoảnh khắc hiếm hoi của lưỡng đảng trên Điện Capitol đối với tất cả mọi người trừ 14 Dân biểu, tất cả đều là đảng Cộng hòa, chống lại Dự luật.

©    Tom Williams / CQ-Roll Call / Getty Images –  Từ phải qua, các đại diện Andy Biggs, R-Ariz., Thomas Massie, R-Ky. Và Chip Roy, R-Texas, đều đã bỏ phiếu chống lại việc chọn ngày 13 tháng 6 là ngày lễ quốc gia.

14 người thực sự là những người trong số [cái tên] người đả bị phản đối nhất trong Quốc hội. Họ đại diện cho những người muốn đưa nước Mỹ trở lại những phần tồi tệ nhất trong quá khứ. 14 người nầy đến từ truyền thống lâu đời của các nhà lập pháp đứng trên đường lối công lý và tiến bộ. Vào những năm 1950, họ cản trở các trường học tích hợp. Vào những năm 1960, họ đã bỏ phiếu chống lại các quyền công dân. Họ là George Wallaces ngày nay.

Logic Pretzel

Trong số các thành viên của Quốc hội đã bỏ phiếu chống lại ngày 13 tháng 6 có những cái tên dễ nhận biết: Dân biểu Paul Gosar, Thomas Massie, Ralph Norman. Mỗi người trong số họ tự xoắn mình vào một chiếc bánh quy để đưa ra lập luận chống lại việc công nhận ngày lễ – nhưng cốt lõi của nó là họ thực sự nói một điều đơn giản: họ không ủng hộ người Da đen.

Dân biểu Gosar có lẽ là cái tên ít gây bất ngờ nhất trong danh sách này. Ông ta có một chút tiếng tăm về việc kết thân với các nhà hoạt động quyền lực da trắng và lời bào chữa của anh ta, rằng ngày 13 tháng 6 là “lý thuyết chủng tộc quan trọng trong hành động”, thậm chí không giả vờ che giấu rằng những phản đối của ông ta có bản chất phân biệt chủng tộc.

Dân biểu Norman tuyên bố ông phản đối ngày 16 tháng 6 vì cho rằng việc người lao động Liên bang có thêm một ngày nghỉ nữa sẽ quá tốn kém. Nhưng South Carolina, tiểu bang quê hương của ông, đã đóng cửa vào Ngày Tưởng niệm Liên bang, một ngày lễ khó chịu hơn nhiều. Từ những gì tôi có thể thấy, ông Norman đã không đưa ra bất kỳ phản đối nào đối với ngày lễ đó, điều này cho thấy một động cơ thầm kín để chống lại ngày 13 tháng Sáu.

Hãy nhớ rằng, Thượng viện đã nhất trí bỏ phiếu để biến ngày 13 tháng 6 trở thành ngày lễ quốc gia. Điều đó bao gồm những người như Thượng nghị sĩ Ted Cruz và Thượng nghị sĩ Josh Hawley, những người đã giúp thúc đẩy cuộc nổi dậy ngày 6 tháng 1. Nhóm 14 người mới này đã xây dựng một cấp độ chính trị gây chia rẽ mới.

Ngày mười sáu mãi mãi

Ngày 16 tháng 6 kỷ niệm ngày 19 tháng 6 năm 1865, ngày Tướng Liên minh Gordon Granger đi đến Galveston, Texas và thông báo cho những người trước đây là nô lệ ở đó rằng họ được tự do. Sự giải phóng của người Mỹ da đen là một điều gì đó rõ ràng đáng được kỷ niệm, vì đây là bước đầu tiên trong cuộc đấu tranh đang diễn ra nhằm xóa bỏ chế độ phân biệt chủng tộc vốn đã lây nhiễm từ lâu cho nhà nước và cơ quan chính trị Hoa Kỳ. Thực sự đáng chú ý là phải mất hơn 150 năm để công nhận nó với một Ngày Lễ Liên bang.

Trong nhiều ý kiến ​​phản đối của họ, nhóm 14 người phản đối rằng việc gọi ngày 16 tháng 6 là ngày độc lập đã biến thành ngày 4 tháng 7. Thomas Massie tuyên bố rằng việc gọi ngày 16 tháng 6 là “ngày độc lập” (tên chính thức của ngày lễ là Ngày Quốc khánh 16 tháng 6) có thể “tạo ra sự nhầm lẫn” và “khiến người Mỹ phải chọn” trong khoảng thời gian từ ngày 16 tháng 6 đến ngày 4 tháng 7. Đây là một quan niệm vô lý trên khuôn mặt của nó. Không ai đề nghị loại bỏ ngày lễ 4 tháng 7, ngoại trừ những người chống lại ngày 13 tháng 6.

Tất cả các phản đối, bất kể ngôn ngữ được xử dụng, đều đến từ một nơi phân biệt chủng tộc. Chúng ta không thể tìm đâu xa hơn những nhận xét trong quá khứ của 14 “không” để tìm ra điều đó.

Dân biểu Mo Brooks là một trong số 14. Khi ông Jeff Sessions được đề cử cho chức Tổng chưởng lý, Dân biểu  Brooks nói rằng những lời chỉ trích về quá khứ của Sessions là một phần của “cuộc chiến chống lại người da trắng” phản ánh những quan điểm chủ nghĩa dân tộc, chủ nghĩa da trắng kinh khủng nhất.

Trong làn sóng chống lại tội ác thù hận của người Châu Á gần đây, Dân biểu Andy Biggs đã bỏ phiếu chống lại một nghị quyết lên án chúng, gọi đó là “văn hóa thức tỉnh trên steroid.” Thực sự không có gì ngạc nhiên khi anh ấy cũng bỏ phiếu chống lại ngày 13 tháng 6.

Các ví dụ vẫn tiếp diễn, nhưng lịch sử đã rõ ràng. 14 người là những người phân biệt chủng tộc hiện đại, những người theo chủ nghĩa phân biệt chủng tộc ngày nay. Cực đoan nhất của cực. Và đại diện đầy đủ cho thương hiệu hiện tại của nền chính trị Cộng hòa.

( Nguồn:Business Insider / by Michael Gordon )