Những dòng về người bạn Lê Văn Chánh

Ngày 26 tháng 02 năm 2014     —   

Ca sỉ Như Quỳnh viết bài thơ “Hạt nắng vàng sa , tặng cho người cha, một Sỉ quan QLVNCH, chịu quá nhiều bất hạnh, sau ngày 30-04-1975, bị Cộng sản bắt bỏ tù, một tên tù 13 năm khổ sai, với cái danh từ  “đi học tập cải tạo”.

Khi được trả tự do, người tù với thân xác đầy bịnh tật, với mái ấm gia đình đổ vở, đầy nước mắt … nhưng dù ở trong nghịch cảnh nào, người cha, người chồng cũng khắc phục vươn lên

 Ca sỉ Như Quỳnh tên thật là Lê Lâm Quỳnh Như, nổi tiếng ở hải ngoại, nhứt là ở Mỹ, với giọng ca trầm ấm, trử tình, đã tự tạo cho mình, cũng như các ca sỉ khác, một chổ đứng trong “dòng nhạc của quê hương”.

Quỳnh Như có cái tên Như Quỳnh, là vì để tránh lầm lẩn với một người khác cũng mang tên Quỳnh Như làm việc ở đài phát thanh / truyền hình California.

Bài thơ thật cảm động, chính người cha đã khóc khi đọc mhững lời thơ mộc mạc, không văn hoa bóng bảy, diển tả cả tấm lòng của người con thương cha với những lời lẻ chân thật, xuất phát một cách tự nhiên từ đáy lòng.

Tôi xúc động khi đọc bốn câu cuối cùng của bài thơ

” Chúng con lớn, có đứa vui gia thất

Nhưng bao giờ cũng nhỏ bé dưới chân ba

Con vẩn mong mình là hạt nắng vàng sa

An ủỉ ba khi tuổi già xế bóng… ”

Hiện tại, người con có 60 tuổi, 70 tuổi hay 80 hoặc trên 100 tuổi …có dâu, có rể, có cháu nội, có cháu ngoại đầy đàn    ” Nhưng bao giờ cũng nhỏ bé dưới chân ba ”.

Cháu Như Quỳnh, Bác Thông khen cháu, câu thơ nầy đã đi sâu vào tâm trí của mỗi người.

Hạt nắng vàng sa

Con chưa một lần được nhìn núi Thái sơn

chỉ nghe câu ca dao qua lời Nội kể

Để so sánh với công cha nghĩa mẹ

Đạo làm con khi sống giữa đất trời

Từ tiếng khóc đầu tiên con đến giữa cuộc đời

Đã có bàn tay ba vổ về che chở

Là lá chắn ngăn nắng mưa sương gió

Là gốc thông tuế nguyệt với thời gian

Mà giòng đời luôn có những dường ngang

Ba xa chúng con khi tuổi còn thơ ấu

Như thuyền trôi lênh đênh không bến đậu

Như chim chiều không tổ giữa hoàng hôn

Mái nhà thiếu ba cũng thấy cô đơn

Dựa vào mẹ, ước mong ngày mai tới

Mười mấy năm có biết bao dời đổi…

Ba trở về vẩn vững chải như xưa

Lo cho con để tới được bến bờ

Niềm mơ ước nay đã thành sự thật

Chúng con lớn, có đứa vui gia thất

Nhưng bao giờ cũng nhỏ bé dưới chân ba

Con vẩn mong mình là hạt nắng vàng sa

An ủỉ ba khi tuổi già xế bóng..

                                ( Ca sĩ Như Quỳnh )

Người cha chịu nhiều bất hạnh, Lê văn Chánh, là người bạn dể mến, không kiểu cách, cùng khóa 15 SQTB/Thủ Đức năm 1963, ở cùng Trung đội 1, Đại đội 1,  với  những người bạn khác: Lê Minh, Đặng văn Thạnh, Vũ trung Bình, Lê văn Để, Nguyễn thái Bình, Phan Thuận, Trịnh Hữu Hạnh …

Ngày 30 tháng 4  năm 1975, là ngày chế độ tự do dân chủ của miền Nam Việt Nam sụp đổ. hàng trăm ngàn quân, dân, cán chánh của miền Nam bị thiệt mạng, hàng trăm ngàn người Việt Nam bỏ quê hương, xa cha mẹ, vợ con, anh chị em, …, liều chết vượt biển tìm Tự do, hàng trăm ngàn quân cán chính của miền Nam bị bắt đi tù đầy, để rồi chết dần mòn trong đói rét bịnh tật, một hình thức giết người gián tiếp, tránh tiếng bị Tòa án Quốc tế  kết tội là ” diệt chủng ” như chế độ Kmer đỏ của Pol Pot ở kampuchia. 

Trong số những quân nhân bất hạnh có Thiếu tá  Lê Văn Chánh, ngày 15 tháng 6 năm 1975, đi trình diện trụ sở Việt cộng đặt tại trường Taberd củ, bỏ lại một vợ, ba con nhỏ dại. Lúc bấy giờ đứa con gái lớn là Lê Lâm Quỳnh Như mới có 5 tuổi.

Mười ba (13) năm trong trại tù, từ rừng cao su Long Giao của tỉnh Long Khánh, miền Nam đến những trại tù ở vùng rừng núi của miền Bắc,( liên khu 4 Hoàng liên sơn… trại Nam Hà A …trại Z30 C  cuối cùng trại Z30 D,)  được thả ra vào tháng 2/ 1988 và tháng 3/1993, gia ̣đình đi định cư ở Mỹ, ̣hiện tại cư ngụ ở quận Orange County, California.

Tuổi của người bạn đã vượt qua “thất thập cổ lai hy”. Theo quan niệm cổ xưa, nếu đời người là 60 năm, cuộc đời của bạn tôi 20 năm đầu nhỏ dại và trưởng thành – 12 năm thành niên làm việc, lập gia đình – 13 năm ở tù Cộng sản và 15 năm của quảng đời còn lại sống trong bệnh đau, cô độc nhưng được cái may mắn là có ba đứa con hiếu thảo chăm sóc và an ủi tuổi già trong những ngày còn lại của một kiếp người !. 

Cuộc đời Lê Văn Chánh, bạn của tôi !!!

Phạm văn Thông

( TĐ1/ĐĐ1  khóa 15 SQTB/TĐ- 1963 )

Bài viết nầy đã được đăng trên trang website củ của tôi cách đây ba năm. Bạn Lê Văn Chánh muốn đăng lại để cho một vài người bạn xem qua.