Đào chùa kép miểu

Ngày 26 tháng 01 năm 2015      —

( Bài viết nầy đến từ một e-mail … )

“…Thông thường trong giới đi vũ trường có hai loại: một là có người đi nhảy có đôi có cặp gọi là đi chơi đủ đào đủ kép, hai là đi cu – ky một mình rồi mời mấy em vũ nữ (cave) cùng “nhót” với nhau. Mấy em vũ nữ nầy là “đào” còn ông anh nhảy chung được gọi là kép”. Nhưng đào cave – vũ nữ là đào có nhận tiền ticket mà khách nhảy phải trả.

Vậy “đào chùa” là đào gì? Xin đọc hồi sau sẽ rõ!.

THÂN EM NHƯ TẤM LỤA ĐÀO PHẤT PHƠ GIỮA CHỢ…

Nói gì nói, muốn [được] từ giả “sư phụ” vũ sư để xông xáo vào mấy vũ trường mở cửa ban ngày được gọi là “Matinée” thì các môn đệ ít ra cũng phải chịu khổ luyện ở lò của thầy cả năm trời. Từ khi học đếm từng bước, nhớ từng nhịp như trẻ em tập đi cho đến lúc được dìu nhau ra sàn piste lã lướt như cánh bướm giữa mùa xuân giới mê “xình- chát- chát” cũng… bát ngát mồ hôi, đôi khi còn có cả nước mắt chứ đâu phải chơi. Bởi đa số các thầy bà Huấn luyện viên đều rất dể quạu, do dạy trước các học viên già đã quên sau, dạy “phăng tây si nầy lại lộn qua “phăng – tây – si khác. Điên lên, các ông thầy bà thầy quát nạt, thế là đệ tử già bức xúc lả chả lệ tuông.

Tuy nhiên cũng phải thừa nhận, Huấn luyện viên khiêu vũ nào khi cho môn sinh “xuống núi hành hiệp nhảy đầm” đều muốn học trò mình nhảy giỏi nhảy đẹp hơn các “lò nhảy” khác. Vì vậy sau mỗi khóa để nâng cao hoàn thiện? chính các ông thầy bà thầy sẽ trực tiếp dẫn quân đi làm quen các vũ trường có suất ban ngày.Dân đi nhảy sành điệu ở các vũ trường nầy chỉ cần nhìn cách nhảy, các “chiêu độc” mà hảo thủ thi triển thì biết đây môn sinh của lò nào, do thầy bà nào huấn luyện.

Sau vài buổi nhảy có “Sư phụ” đi kèm để giúp học viên làm quen và tự tin, thế là từ đây, có thể tự do bắt cặp hẹn hò để lả lướt trên sàn nhảy nào mà họ thích. Nhưng hiếm hoi lắm mới có một cặp keo sơn gắn bó “góp tiền chơi chung”, hầu như lớp học nhảy đầm nào cũng có tình trạng “ âm thịnh dương suy ”, tức nam thiếu nữ thừa. Vì thế quí bà sau khi đạt được…” hỏa hầu ” xuống núi thường vào vũ trường với các suất “Matinée” với nhứt nhơn nhứt mã tự làm Độc Cô Cầu Bại, có nghĩa là chỉ đi một mình. Mà nhảy đầm là loại hình “múa đôi”, đâu có tự nhảy một mình được?.

Nói phải tội, nhìn thấy các bà sữa soạn chưng diện như ngày đi cưới chồng, vậy mà vào vũ trường họ phải đi sớm để ngồi đồng ở dãy bàn sát sàn piste. Cứ vào bất cứ sân chơi khiêu vũ suất Matinée (sáng 9g – 11g 30 – chiều 3g – 5g 30) đều có thể nhìn thấy một hàng dài các bà các chị ngồi với ly nước trước mặt. Bất cứ dân nhảy đàn ông nào cũng có thể hồn nhiên đến mời nhảy liên tù tì ba tăng các bà các chị cũng không một lời ta thán mà biết đâu còn được “ âu yếm ” mời dùng bia hoặc nước ngọt miễn phí.

Đấy, hàng dãy các tiên nữ giáng trần ngồi chờ đợi để mong được đôi mắt xanh nào đó chiếu cố chính là các nàng… Đào chùa, ai muốn nhảy cứ mời, càng nhảy lâu các nàng còn xem đó như là danh dự, chứng tỏ mình nhảy đẹp, hấp dẫn nên bạn nhảy không chịu chia tay sớm.

Ngọc D. dù tóc bà đã nhuộm đen tuyền, nhưng cứ xem những dấu chân chim nơi khóe mắt cũng có thể đoán bà trên 50. Theo lời bà kể với bè bạn thì bà có chồng. Hồi đó bà bỏ tiền ra cho ổng vượt biên nhưng sang đến Cali rồi sau vài năm còn thư từ qua lại rồi ổng biệt luôn. Nghe bạn bè báo tin là ổng có vợ mới và đã bỏ Cali đi ở đâu đó không còn ai gặp mặt, bà chị hận chồng nên mới đi học nhảy chơi cho bỏ ghét. “ Sao chị, 10 năm vẫn làm đào chùa hoài sao, mắc gì chẳng kiếm mấy đấng mày râu để họ nâng khăn sửa túi cho bà chị? ”. Nghe hỏi bà D nhún vai như đầm:” Bộ chú em tưởng bà chị không thử rồi hả? Ban đầu họ là bạn partenaire, sau tình cãm nhích lên một chút mấy ổng đòi làm bồ. Được làm bồ rồi đòi đồng hồ, xe Đờrim, đi ăn nhậu họ bắt mình trả tiền. Họ nâng khăn tới mức cái áo không còn, sửa túi hoài nên tiền trong ngân hàng gần cạn. Vậy nên cứ làm đào chùa, ai mời nhảy chơi, không thì ngồi đồng, cóc cần con ma nào nâng khăn sửa túi cả ”.

Có kinh nghiệm thương đau trong cuộc chơi rồi, nên chị Ngọc D bỏ luôn vai “ đào lẳng ” chuyển sang vai “ đào độc ” tức là cũng vào vũ trường ngồi lặng lẽ không bắt chuyện với cánh mày râu, luôn giữ dáng lạnh lùng như nàng Tô Thị thờ ơ ngồi nhìn người ta chát-xình trước mặt. Cánh vũ nam nói lén, gọi bà Ngọc D là bà “ Tủ lạnh ”. Và hệ quả là Ngọc D thường xuyên bị ngồi đồng vì chẳng có con ma nào mời nhảy.

Trong khi bà chị Ngọc D giống như “thế giới bị lãng quên” thì người đẹp U.60 Phú ‘đồng bóng đeo hàng chục vòng xi-men; mười ngón tay chỉ trừ hai ngón cái, còn lại bao nhiêu đều được trang hoàng mỗi ngón một chiếc cà rá chiếu chiếu chớp chớp. Có vài lời xiên xỏ cho rằng cái kiểu ăn bận lòe loẹt lố lăng của Phú “đồng bóng”. chứng tỏ bà nầy chẵng hề biết mỹ thuật là gì ngoài chuyện đi dụ mấy con nai tơ.

VŨ NAM: NHỮNG CON NAI TƠ ĐẦU CÓ SẠN

Ở vũ trường thuộc Câu lạc bộ X, bên cạnh những ông xồn xồn còn có lác đác mươi anh con trai tuổi chừng hăm mốt hăm lăm lượn lờ. Giới nhảy nhót gọi mấy chú nhóc nầy là: “vũ nam”, đây là mấy em sẳn sàng phục vụ mấy bà chị cô đơn đi nhảy một mình nếu có yêu cầu. Tất nhiên sau khi tàn cuộc mấy bà phải kín đáo dúi vào túi mấy “vũ nam” nầy một tờ giấy bạc coi như trả tiền ticket.

Cà phê cà pháo mãi, tôi mới được “vũ nam” tên Trung “mắt lồi” tự sự về những điều bí mật của giới “vũ nam”. Trung “mắt lồi” lý giải:“ Chữ vũ nam chẳng biết do ai đặt, nghe không ổn lắm. Nhưng bên nghề nhảy cánh nữ có vũ nữ cave thì bên phía nam hành nghề nầy thì đành xài chữ vũ nam chứ còn biết gọi là gì nữa? ”.

Trung “mắt lồi” quê ở NT anh chàng vào Sàigòn học đại học KHTN, Năm đầu chân ướt chân ráo nên học tạm khá nhưng qua năm thứ hai do ngồi quán cà phê nhiều hơn ở giãng đường, nên phải ở lại lớp. Trong số bạn thường ngồi đồng ở quán cà phê có một tay sống bằng nghề vũ nam rủ Trung ‘mắt lồi” cùng đi hành nghề. Và gã sinh viên thường học ở quán cà phê hơn chuyện dùi mài kinh sử nầy là ‘Sư phụ” đã truyền cho Trung “mắt lồi” mấy món Rumba, Cha-cha-cha hơn các môn Toán–Hóa Sinh. Trung bật mí: Để làm nghề nầy trước hết là phải có ngoại hình, tất nhiên là phải nhảy giỏi, mới…”chuyên trị” được mấy bà. Nhưng đó chỉ là bước đầu thôi. Muốn trở thành một vũ nam ra trò còn phải làm sao cho ít nhất phải có một bà nào đó yêu mình đến nổi chỉ cần mình vừa vắng mặt một buổi nhảy là họ phải chạy đôn chạy đáo hú tìm, rồi còn nghi ngờ ghen tuông nữa chớ. Thế là cá đã cắn câu. Từ đó anh sẽ có quần áo, xe cộ và rũng rỉnh tiền trong túi và tất nhiên anh phải cõng thêm một người tình già. Lúc đó anh mới được người trong giới xem là một vũ nam có…”số má”.

ĐÀO CHÙA VÀ NHỮNG TRÁI TIM THƯỜNG SAI NHỊP

Ngoài dạng đào chùa do trời sinh ra dưới một vì sao xấu: hơi bị lớn tuổi, không có ngoại hình và nhan sắc đành đến vũ trường ngồi vật vờ chờ ai mời thì nhảy, còn có một dạng đào chùa khác họ đến đó để ngồi…câu.

Đây là dạng đào chùa U.40, có chút nhan sắc, ngoại hình tương đối đủ lôi kéo một anh già trốn vợ sẵn sàng chi địa. Em Bông ‘cô đơn” là dạng đào chùa “cao cấp” nầy. Cũng cần mở một dấu ngoặt đơn là dân chát–xình luôn xài “ngoại hiệu” để xưng hô với nhau thôi, còn tên thật của họ là gì ít ai chịu tiết lộ. Bông “cô đơn” là một thí dụ.

Nước da trắng trẻo,tóc cắt kiễu “ tém Nhựt ” luôn chơi bộ đầm dây màu đen. Do có ai đó tiết lộ rằng, cô ta hồi trước là thợ chuyên xâu chuỗi hạt cườm để cung cấp cho nhà làm vòng hoa cườm để phúng điếu ma chay. Và vì thế mà có cái tên Bông “cô đơn” ra lò ở cái CLB khiêu vũ nầy.

Bông “cô đơn” cũng đi chơi một mình và nhập vào hàng ngủ đào chùa nhưng không phải đụng ai mời cũng nhảy. Còn với mấy gã vũ nam chuyên chờ tiền boa thì đừng hòng Bông “cô đơn” lý tới. Bông “cô đơn” chỉ chuyên nhảy với các ông tóc hoa râm trở lên. Khi mới nhảy lần đầu với cha già trốn vợ đi ăn mãnh nào đó, cô nàng luôn giữ vẻ lạnh lùng như thể trái tim cô nàng đã chôn từ lâu lắm dưới những tảng băng lạnh giá để làm màu.

Nếu như phát hiện “partenaire” của mình chỉ là một cha già đa mỗi ngày vợ chỉ cho dằn túi năm bảy chục ngàn thì lập tức không có lần sau nữa đâu anh ơi. Chàng có ân cần mời nhảy nàng cũng một mực lắc đầu “Hôm nay em mệt quá, xin lỗi”. Tuy vừa mới từ chối đó nhưng nếu như có một khách “biên đình” nào đó có dáng dấp như một Việt Kiều thì cô nàng tức tốc nhào đến tấn công chớp nhoáng ngay. Có lần Bông “cô đơn” mở lời khuyên một bà chị già đương thất tình với một gã vũ nam. Bông “lên lớp” rằng:”Bà hơi đâu mà vật vã với mấy thằng ấy. Xem em nè, đi nhảy phải chọn mấy lão ấm túi, chịu chi. Nó nhảy đẹp xấu bất cần. Có nhiều cha điệu gì cũng chỉ biết lắc lắc “xì – lô”. Mặc kệ, miễn sao sau khi nhảy nó dắt mình đi ăn, nó còn dám rủ mình đi Shopping mua sắm là được. Kể như mình ít ra cũng câu được một con cá. Sau nầy

nếu gặp một con bự hơn thì vất con trước đi là xong lám gì phải lụy nó”.

Thợ câu” Bông “cô đơn” ngồi ở CLB khiêu vũ X được mấy năm nghe nói sau cùng câu được một con cá bề thế lắm. Gã nầy to cao, đầu đinh đúng điệu, đi chiếc A còng bá cố, đeo sợi dây chuyền to như dây xích chó. Hắn ta bảo đã ở nước ngoài 20 năm rồi, nay về đây định kinh doanh ngành bất động sản. Vậy thì kể như Bông vô mánh. Vì thế mấy suất nhảy có gã Việt Kiều đầu đinh nầy là cô nàng cười cười nói nói đeo dính nhảy ưỡn ẹo gợi tình như các vũ công chính hiệu. Ai nấy đều tin rằng chị Bông lần nầy đã câu dính một con cá Nhà Táng rồi, vì thấy cô nàng luôn có những bộ đầm mới, đồng hồ, lắc tay cũng đều mới. Thế là lọt vào hủ nếp, ấm cật; coi như vô lô độc đắc.

Đùng một cái, một bữa kia chàng và nàng đang nhảy ngon lành thì bất ngờ xuất hiện bốn năm con “chằn tinh gấu ngựa” vây chặt và “uýnh hợp đồng” Bông một trận tê tái. Chẳng những vậy nó còn lột sạch dây chuyền, lắc, cà rá, đồng hồ túi xách của cô em. Kẽ chỉ huy trận đánh tự xưng là vợ của gã đầu đinh dám lấy tiền nhà đi nuôi đào nên nay “ của bà thì phải trả cho bà ”.

Dù bị thương tích đầy mình nhưng Bông “cô đơn” vẩn không quên được người tình đầu đinh. Cô nàng bấm điện thoại suốt mấy ngày chỉ nghe đầu kia tít – tít – í – óe thôi.

Nỗi nhớ nhung và đau khổ của Bông “cô đơn” sẽ còn kéo dài đến tận… thiên thu nếu như cô ta không được một đào chùa khác phát hiện ra anh chàng đầu đinh hồi nầy đang chơi ở một vũ trường khác với một đào khác. Nhưng trước khi rút lui bỏ rơi gã đã dàn cảnh cho người lấy lại mấy món mà gã đã “thương quí tặng em”. Hận đời đen bạc, thù đứa lừa tình Bông “ cô đơn” thề gặp gã ở đâu thì…”sắt ” liền tại chổ.

CHUYỆN MUỐN CƯỜI, CƯỜI KHÔNG NỔI

Loại kép trời thần như gã đầu đinh nêu trên được coi như dạng Kép nhưng không phải Kép đẹp, Kép mùi mà là Kép miểu chuyên đi dụ khị những người phụ nữ ưa tiền mà lại cả tin như cô nàng Bông “cô đơn” tội nghiệp nêu trên.

Nhưng nói gì nói, những người có tâm sự riêng muốn đi chát – chát – xình để giải sầu hoặc nói tránh đi là đi tập môn thể dục siêu dưỡng sinh cho đở lòng áy náy thì mỗi ngày họ đều có mặt ở các suất Matinéc nơi các CLB nhảy đầm.

Vui vẻ tung cánh bướm mong kiếm chút mùa xuân còn sót lại chuyện cũng phải thôi, nhưng bên cạnh chuyện nhảy đầm còn biết bao điều hĩ – nộ – ái – ố bên trong. Nếu đi chơi mà không tỉnh táo thì rất dể bị sa đà vào chuyện tình – tiền và hờn tủi. Và cũng còn những chuyện lắc léo hỗng giống ai, muốn cười cũng cười không nỗi bởi những chuyện bí ẩn quái chiêu trong tiếng nhạc và dưới ánh đèn màu.

( Bài viết nầy đến từ một e-mail và được biết từ Source: vanchuongviet.org, truongdamthuy)