Ngày ấy bây giờ của tôi

Ngày 08 tnáng 05 năm 2015          —

Ngày Ấy Bây Giờ” là tiêu đề củả Kỷ Yếu Si Tải niên khóa 64-68. Viết về “Ngày Ấy Bây Giờ” hay “Từ Quá Khứ Cho Tới Hiện Tại” là bước lạ̣i chặng đường dài gần 50 năm cuả một học sinh Sĩ Tải như tôi. Quá khứ là những kỷ niệm luyến thương nằm ấp ủ trong ký ức cuả một đời người. Quá khứ ngoài khía cạnh thơ mộng cũng là những kinh nghiệm sống hùng hồn dào dạt và có liên hệ mật thiết đến hiện tại (mà “dòng đời cuả hiện tại cứ thay đổi lạ lùng từng giây từng phút!”). Để khỏi bị xua đuổi ra khỏi ký ức, quá khứ được “nhìn lại”, làm mới lại để thích hợp với hiện tại trong cuộc hành trình không ngừng nghỉ.

Thày Hiệu và Bác sĩ Đại Hàn.

Câu chuyện mang nhiều ý nghĩa này chưa bao giờ phai mờ trong tâm trí củả tôi . Đó là năm 1969, thời kỳ chiến tranh hỗn độn, ông nội tôi nằm bệnh viện Bària để được giải phẩu ruột. Thày Hiệu đến thăm ông tôi đúng lúc ông vừa được bác sĩ mổ xong và dời ra khỏi phòng giải phẩu. Thày Hiệu, ba tôi và tôi đều lộ vẻ vui mừng khi thấy giải phẩu thành công tốt đẹp. Lúc ấy ông được đặt nằm trên băng ca, gần cửa phòng giải phẩu, .Không biết lý do gì họ không khiêng ông trực tiếp đến giường mà phải nằm đó chờ. Cả 3 thày trò đều đứng đó, quanh ông tôi và nôn nóng ông được đưa về giường tĩnh dưỡng vì ông có vẻ rất mệt mõi, đau đớn. .

Tình cờ một Bác Sĩ Đại Hàn nhỏ con xuất hiện từ phòng mổ. Thấy cảnh này, BS vội vàng gọi một người lao công gần đó giúp ông ta cùng khiêng ông nội tôi đi trước sự ngạc nhiên cuả mọi người. Thày hiệu thật sự “sốc” mạnh và nói với ba tôi “Thày thán phục hành động cuả ông BS ĐH này. Đó là tác phong làm việc cuả người y sĩ ở nước tân tiến. BS mà đi làm luôn công việc cuả người lao công”.  Để tỏ lòng ngưỡng mộ và tán thưởng những người ngoại quốc này, thày xắp xếp ban giám đốc bệnh viện mời các BS đại Hàn và y tá đến tư thất cuả thày để có cơ hội thiết đãi họ.

Ba tôi kể laị rằng thày đã cầm họ trò chuyện và “lên lớp”gần như suốt đêm. Nghỉa cử cao đẹp cuả thày Hiệu đánh thức trí tò mò cuả tôi. Tôi đuợc biết BS này tên là Kim, chính là BS giải phẩu ông nội tôi. Theo điều kiện thiếu thốn bệnh viện lúc ấy, tôi phải vào bệnh viện nuôi ông tôi 2 tuần để tắm rưả, vệ sinh , ăn uống cho ông. Tôi càng có cơ hội tìm hiểu những người Đại Hàn lạ lùng này. Họ thường nói “BS Kim mổ bệnh nhân như mổ gà” nhằm tán dương sự tinh xảo phẩu thuật chuyên môn cuả ông. Về “Hồng”(tư cách đạo đức và sự tận tâm cuả người thày thuốc này), cũng được ca ngợi và truyền tụng như “cưả phòng BS Kim mở 24 tiếng, khẩn cấp cứ gõ và ông hân hoan chào đón”. Giờ khám bệnh tại giường thường rất ồn ào vì ông thân mật, đùa giỡn với bệnh nhân. Họ đa số là người dân quê muà chất phát bị tai nạn chiến tranh hay nghề nghiệp (đạp mìn,trâu chém…).

Tôi chứng kiến những bệnh nhân quê muà, nghèo nàn ít học(vì thiếu điều kiện ở vùng xôi đậu) này bị sỉ nhục, kỳ thị , coi thường bởi đồng hương mình, nên họ dành hết tình cảm yêu thương đến BS và y tá ĐH. Họ tuyên bố họ yêu chuộng Y tá ĐH khám bệnh họ vì những người này thân thiện không bao giờ tỏ vẻ gắt gỏng, khinh miêt họ. Thật vậy, cạnh giường ông nội tôi là một bệnh nhân gốc Tàu mất một chân, thường la lối om sồm trong cơn nghiện rượu. Y tá VN phản hồi rất nhạy cảm và họ ghét tiếp xúc ông. Ông tìm cách

“giao lưu” với cô y tá hiền lành , tốt bụng ĐH. Ông phá rào cản ngôn ngữ English bằng cách viết từ ngữ rượu bằng chữ Hán rồi trao cho cô. Sau khi đọc , cô không tỏ vẻ gì giận hay ghét mà cười thông cảm với ông. Cô còn nhờ thông dịch trấn an ông “bình tĩnh đi, khi nào hồi phục rồi thì tha hồ mà nhậu”.

Tôi thường kể câu chuyện này cho thân nhân làm nghề thầy thuốc trên xứ Kangaroo. Tuy nhiên, họ không quan tâm lắm về câu chuyện này vì họ được giáo dục ở nước tân tiến và đã có sẳn thái độ làm việc như thế rồi. Riêng cá nhân tôi, ảnh hưởng bài học này cuả thày Hiệu không bao giờ chấm dứt trong tôi. Bài học ấy là chìa khóa thành công trong bất cứ nghề nào mình trách nhiệm.

Khẩu hiệu “Khách hàng là thượng đế” cũng đã được thực hiện rất lâu đời bởi đội ngũ y sỹ ĐH tại một tỉnh lỵ nhỏ bè Baria.

Kỷ Niệm giờ Công Dân.

Câu mà thày Hiệu nói trong gìờ công dân tới bây giờ vẫn chưa được giải mã:” Viet Nam có 2 thằng khùng đi học ngành Khảo Cổ là thày và Ngô đình Nhu”. Bạch Tuyết, học trò cưng mến chuộng môn công dân cuả thày có lẽ hiểu được.

Thật ra trong lớp thày tôi cũng gật gà nhưng ko dám ngủ vì sợ thày đánh đòn. Tôi chưa ăn roi mây cuả Thày lần nào nhưng bị gọi lại cú đầu vì tội đi ngang qua thầy mà quên giở nón cúi đầu. Bài giảng cuả Thày dẫn mình phiêu lưu bao la không hạn định và bất ngờ từ lãnh vực đạo Khổng cho tới đạo Phật. Thật tình những bài học này quá cao siêu nên tôi khó nuốt , nhàm chán rồi tôi mất căn bản. Cho tới khi hấp thụ những tư tưởng mới cuả Tự Lực Văn Đoàn thì mọi sự bắt đầu đảo lộn.

Sau này học môn “Lịch Sử Các Nền Văn Minh Nhân Loại” giảng dạy bởi Bác Sĩ Trần Ngọc Ninh (Thạc Sĩ Y Khoa, Thạc Sĩ Triết Đông và Triết Tây) thì tôi rất đam mê không bỏ giờ nào đến giảng đường. Có lẽ lúc ây là sinh viên nên tiếp thu đã có tiến bộ.

Lệnh thày

Đoạn này có liên hệ đến bạn LH Nghé tử nạn trong bién cố Mậu Thân. Đang chơi trong sân nhà thì Thày Hiệu tiến đến hàng rào gọi tôi. Bảo tôi mang thư chia buồn cuả thày đến đám tang cuả Nghé. Vì đang chơi trong sân chân không, nên tôi hướng về nhà để lấy dép thì Thày hét:

– Đi đâu vậy?

– Dạ lấy dép mang.

Thầy giận dữ và nạt:

– Dép cái gì, đi mau.

Tôi chạy không kịp lấy cuả. May là nhà Nghé đối diện Nhà Thkhông xa lắm. Phần thì đau chân vì đường trong hẽm nhà tôi ra Thành Thái đất đá gồ ghề, còn khi tới hiện trường đám ma ai cũng có giày dép chỉnh tề riêng mình đi chân không. Họ không biết bạn cuả Nghé có “sự cố” gì?

Áo Em Chưa Mặc Một Lần.

Hè đến cũng là lúc tổ chức văn nghệ trước khi tạm chia tay hay chia tay vĩnh viễn. Mổi lớp đều trình thầy danh sách bài hát để được kiểm duyệt. Thường thì thày gạch bỏ theo tựa bài chớ không theo nôi dung, vì thầy không có thì gờ đọc lời bài hát. Đến cái tưa bài rất sến mà cũng rất sexy “Áo Em Chưa Mặc Một Lần” thì thày quát “Áo gì mà chưa mặc?”, rồi số phận bài hát “cuốn theo chiều gió”.”Buồn 5 phút!”

Cách Mạng Văn Hóa.

Thày ra chỉ thị: ống quần đúng kích thước hạn định. Không túm quá, khi bận giống như “con cốc dựng đứng”.Nữ sinh không được sơn hay để móng dài. Áo vạt bầu, nam tóc quắn không được chấp thuận. Tôi nhớ anh Lửng rât thích thời trang, nên khi tất cả đứng lên để xét “đồng phục”, thì thày phát hiên anh mặc vạt bầu và bị xé tại chỗ. Có bạn nam bị cắt tóc quăn vô tội vì tóc quăn tự nhiên do bẩm sinh.

Lạy ” niên trưởng” gốc khế.

Thật ra khi leo khế thì bạn này cũng quan sát kỹ là Thày không có mặt hiện trường vào giờ hành động. Khi leo tới ngọn, thì trò nghe tiếng quát hải hùng “xuống”. Vì quá sợ, trò tuôt xuống thật lẹ. Thày sợ sẽ gay tai nạn chết người nên vội hạ giọng: ”từ từ”.

– mầy có biết cây này mấy tuổi không?

– dạ thưa không?

– đáng tuổi ông nội,ông ngoại mày.

– lạy! (tôi cũng ko nhớ bạn này phục vụ ‘niên trưởng” gốc khế bao nhiêu lạy).

Điểm ẩu

Các bạn Niên khoá 64-68 có còn nhớ thày Kỳ dạy Lý Hoá không? Tôi có thể mô tả thày như sau:

– Hình dáng: mặt tròn, da ngâm, đeo kiếng cận thị dày cộm,chiều cao trung bình.

–  cá tính : nghiêm nghị, ít cười và ít thân thiện với học trò.

– Đối tác cuả thầy Kỳ là bạn Long lớp mình, quê Long Hải hay Phước Hải gì đó.

Trong giờ Lý Hoá chiều ấy, Thày Kỳ hoàn trả bài kiểm tra tuần trước sau khi chấm điểm. Cũng như thường lệ, thầy gọi tên từng HS báo cáo kết quả điểm để lưu vào sổ ghi thành tích học tập cuả học sinh. HS nào cũng cho thầy con số tượng trưng điểm như 8, 10, 15….Tới trò Long thày cất tiếng sang sảng:

– Long.

– dạ

– điểm

– ẩu.

– Em nói mấy điểm?     Thày hỏi lại.

– ẩu.

Thầy ngạc nhiên làm gì có điểm “ẩu”.     Nghi ngờ thầy hỏi lại

– sao em nói  “ẩu”?

– thì thày phê trong bài làm em “ẩu” thì em nói “ẩu” chớ sao!

Phản hồi nhạy cảm cuả con ” ngựa chứng sân trường” vừa dứt, thì thày giân dữ ném cây thước bảng về phiá đối tác.Nhưng đối tác vội vả nghiêng mình thoát đòn ác hiểm. Dĩ nhiên là “Ẩu Điểm” được số hoá bằng zero zero(00) trong sổ thành tích.

Tôi tò mò xem trong bài kiểm tra cuả Long, thật sự có đoạn thầy phê bằng một từ độc nhất “Ẩu” bằng mực đỏ mà ko kèm lời giải thích, hình như ngầm răn dạy “cho mi chừa” tật ẩu. Thật ra, thày Kỳ cũng còn tình thày trò, vì thày có thể phê mà không ai cấm cản như “ngu” (nặng hơn “ẩu”). Đây là câu chuyện ấn tượng nhất trong”bầy thú trước bảng đen” mà tôi không bao giờ quên. Khi bản thân trở thành thầy giáo, câu chuyện “điểm ẩu” trở thành một kinh nghiệm cá nhân tôi trong nghệ thuật giảng dạy.

Thày Hiền Như Con Gái.

by Bạch Tuyết

Nếu trí mình không lầm,hình như mình quên một thầy đó là thầy Duyệt, có bạn nào còn nhớ không? Thầy Duyệt dạo ấy rất trẻ,thầy dạy Việt văn. Mấy đứa con gái lém lỉnh cứ chọc thầy thì thầy đỏ mặt tía tai. Thầy chỉ dạy ngắn hạn thôi.

by Quoc Viet

Hồi ức BT về thày Duyệt dạy Văn gần như chính xác.Tôi nhớ Giọng nói thày nhỏ nhẹ mang chất thơ văn lãng mạn cuả người gốc Huế. Cử chỉ chậm chạp, từ tốn. Nước da hồng hào như người phụ nữ hiếm khi ra nắng. Bây giờ tôi mới khám phá cử chỉ e thẹn và nước da hồng hào không phải bắt nguồn từ cá tính hay bẩm sinh mà do hậu quả tác động cuả học trò nữ nghịch ngợm, một “bầy thú trước bảng đen”. Đó chỉ là cá tính thứ nhất mang tính hài hòa .Cá tính thứ hai mà tôi chứng kiến khá đặc biệt là thày giân dữ ném cây thước từ bàn thày giáo xuống bàn học trò để đáp ứng kẽ vô lễ với thày. Đối tác cuả thày ai? làm ơn tự thú đi.

Ông Tư Hậu

Khi viết dòng này tôi chỉ muốn ghi lại một sự kiện vui buồn mà tôi chứng kiến ngày ấy.Không dám có ác ý vì với ông vì tính tình và đạo đức cuả ông đã thể hiện qua đặc san ST xuât bản gần đây ở hải ngoại.

Giờ ra chơi, tôi thường thả qua các lớp đàn anh vì họ có nhiều sinh hoạt mới lạ. Để thu hút phái nữ, có anh lót một miếng kim loại dưới guốc cho có vẻ “thời thượng” ( ngày xưa nam cũng mang guốc như Thày Hiệu) để khi bước đi sẽ phát ra âm thanh mời gọi khi guốc nện trên nền xi măng. Nhưng hôm nay một anh sáng kiến dùng guốc để nhảy twist. Nhảy càng lẹ thì âm thanh phát ra càng dồi dào, hấp dẫn. Nó hấp dẫn Ông Tư. Tôi thấy Ông Tư đi ngang qua giám sát, rồi lặng lẽ bước vào văn phòng. Lát sau thày Kiêm cầm roi may đi về hướng âm thanh guốc”mạ” kim loại. Khi đến tiêu điểm, thì roi may cứ tập trung cặp “chân vàng”( golden legs) mà quất tứ tung. Diễn viên muá, bỏ guốc chạy lấy thân. Chưa hết, thầy Kiêm nhặt đôi guốc vô chủ lên rồi liệng ra sân cho khuất mắt. Từ đó, họ thỏ thẻ với nhau Ông Tư không bao giờ đánh học trò nhưng ông nhờ người khác đánh thế. Như máy bay đầm già hiền từ lẳng lặng bay giám sát, thì một chút sau phản lực mang bom tới giập.

“Ông Tư Hậu” còn có tên hiệu là Từ Hải vì chiều cao cơ thể và tướng mạo ông giống hao hao như một nhân vât mô tả trong Truyện Kiều. Lý do học sinh ngỗ nghịch đặt biệt danh cho OTH là để mật báo với nhau khi “Giám Nhân” xuát hiẹn hầu ngừa phòng bất trắc hay nguy cơ nào đó. Họ chỉ cần thỏ thẻ “Từ Hải đến” thì mọi sự lập lại “an ninh và trật tự” (law and order) trong lớp.

“Bầy Thú Trước Bảng Đen” vẫn không nhẹ tay khi họ khám phá ra nhân vật Kiều làm đối tượng.Vì có Từ Hải thì phải có Kiều để câu chuyện Nguyễn Du tưởng tượng thêm chút thơ mộng.Kiều là ai?.Đáp án âm thầm đã có nhưng không bao gìờ phổ biến.

Cô Năm và đối tác trường Bồ Đề.

Điệp là cựu học sinh trường Bồ Đề SG,anh ăn nói rất lanh và có cử chỉ cuả người thành thị.Trong gìờ Hội Hoạ, cô Năm hỏi cả lớp một câu gì đó.Các bạn biết câu trả lời giơ tay ồn ào “con cô”, “con cô”.Còn anh ngồi phiá sau tôi gào “TUI,TUI,TUI biết, cô”.Cô sửng sốt rồi dịu dàng tiến tới anh và nóí chậm chạp, hiền từ :

– Khi nói chuyện với thày cô, con phải xưng CON,xưng TUI xấu lắm nghe con, bây giờ con trả lời câu hỏi cô đi.

Chú Tiểu

Tôi chắc các bạn trong lớp còn nhớ anh Quang chú tiểu, anh khoát áo tu tới lớp .Cử chỉ anh hơi duyên dáng.Anh thường tẩm dầu nóng thơm thơm vào áo tu màu xanh cuả anh và tập vỡ.Khăn “mu soa” là bạn đồng hành với anh.Khi ghi chép bài anh luôn để nó bên cạnh.Tuy tu, nhưng anh cũng rất lãng mạn “để cho đời bớt khổ”.Có lần anh lén đưa cho tôi tâp thơ mà một sư huynh trong chuà anh sáng tác.Ngày xưa tôi thuộc lòng bài thơ này mà bây giờ đã quên nhiều.Tập thơ đựợc trang trí bằng những lá bồ đề tẩm mực thơ mộng.Hình như có câu thơ như:

“Khi sương chiều…………….

Bình bát đất đôi ta cùng lê bước

Dung Dung hởi ngày nào bên ngưỡng cưả,

Có bóng Nhàn tựa cưả ngắm trời xanh

Nhìn cánh chim vỗ cánh cõi hư không

Bổng chợt nhớ đến Dung cầm bút viết

Men sầu lạnh chiều nay buồn da diết

Mượn đôi dòng xin gởi lại thời gian

Gởi về Dung người năm ấy bạn vàng

Để thông cảm nỗi lòng người cố lý.

Thỉnh thoảng anh Quang dẫn tôi đến chuà, bứt lá bồ đề tặng tôi về ngâm mực rồi ép vào vỡ.

“Bầy thú trước bảng đen” cũng không tha anh.Có bạn rủ nhau đi xem anh ngồi hay đứng khi tiểu vì anh mặc áo dài như phụ nữ. Tôi cũng “bó tay” với các bạn đồng môn.

Thày Quế Pháp Văn.

Hình như chưa có ai viết về thày trong đặc san trước kia mặc dầu thày là một trong những giáo viên kỳ cựu Si Tải.Thày đã dạy trong lớp đàn anh trước NK64.

Theo ba tôi kể thì thày là người Bắc gốc Lào,là một “mọt sách” và có trí nhớ siêu việt .Các bạn nhớ không, chỉ một từ đơn giản thôi thày triển khai nó ra hàng loạt chữ (family vocab) như cuốn tự điển sống. Bài giảng văn phạm thày soạn rất kỹ với cách bố trí, trình bày ( như một trang web), dễ hiểu và thích hợp mọi trình độ học sinh trong lớp. Nghệ thuật đứng lớp cuả thày cao, như một nghệ sĩ trên bục giảng và rất gần với phương pháp giảng dạy Tây Phương. Tuy nhiên, trong cái hài hước khi giảng bài cũng có cái nghiêm nghị. Thầy có một cay “sô cô la”, trước khi đánh thày thổi không khí man mát vào lòng bàn tay hay bàn chân rồi mới “nện” xuống.

Ảnh hưởng cuả thày đối với tôi không nhỏ vì kiến thức văn phạm cuả thày được áp dụng ngay cả trong sinh ngữ Anh Văn hay Việt Văn . Cũng như nó đang muá may và nằm ẩn mình trong những dòng chữ tôi viết cho các bạn đây. Kiến thức văn phạm truyền đạt ấy đã chảy thành dòng.

Sau này, thày dạy Anh Văn tại trường Thánh Giuse Vung Tau. Nhà trường rất trọng dụng và kính nể tài năng cuả thày. Lòng tôi lúc ấy có dịp reo vui và tự hào về người thầy cũ .

Thày Nhân: “Ảnh Hưởng Cuả Thày Không Bao Giờ Ngưng”.

Mỗi người có một số phận và đôi khi hình ảnh và công trạng cuả ông thày nào đó găn liền với dòng đời mình.Như bạn Bạch Tuyết trong “Những Điều Chưa Nói” đã kể lại ảnh hưởng Cô Năm tác động vào đời sống cam go, nghiệt ngã cuả mình. Tôi thì chịu ảnh hưởng thày Nhân lâu dài

Bây giờ tôi viết tiếp theo bài cuả Ly Van.

Sau khi thày Nhân đánh đòn một bạn gái trong lớp mình (không biết các bạn có chứng kiến như tôi lúc ấy?), thì thày bị hành hung ngoài trường học ( chợ cũ baria), rồi thày rời tỉnh lỵ Tôi có đến thăm thầy sau biến cố bất ngờ ấy ở  “xóm Cây Dương”.

Trước  19 75, tôi cùng Minh Trí và Tuyet (Long Điền) có đến thăm thày ở ngoại ô SG một lần. Thày hỏi han tất cả về Baria Sỉ Tải và thầy cho biết đã hoàn tất cử Nhân hay Cao Học Toán gì đó không nhớ rõ.

Thầy Nhân tự sáng tạo phương pháp giảng dạy toán đại số rất logic,dễ hiểu .Bài giảng từ hình thức trình bày cho tới nội dung không thừa, không thiếu, đủ để HS tiếp thu. Thày dạy nhiệt tình, không bao giờ lạc đề. Kiến thức sư phạm này tồn tại mãi trong ký ức cuả tôi.

Tôi trở lại Đại học lúc 48 tuổi trời. Vì giáo dục VN không nằm trong “Khối Thịnh Vượng Anh”, nên bằng cấp từ VN không được thừa nhận. Hậu quả là tôi phải khởi sự từ đầu.Tôi phải thi vào ĐH trong đó có môn Toán IT (bao gồm algebra, Đại Số). Trong lớp tôi có một cô người Thái. Lần nào làm bài kiểm tra, cô cũng dưới điểm trung bình rất xa và tôi khám phá cô mất căn bản toán trầm trọng.Rồi cô đề nghị tôi kèm cô môn toán ngoài giờ xuống giảng đường. Những phương pháp giảng dạy cuả Thày được làm sống lại cho học trò Thái và cô tiến nhanh về Toán. Nhưng cuối cùng cô thi rớt không phải gì môn toán mà vì cô đem vào phòng thi thiết bị điện tử (họ nghi chứa đựng thông tin gian lận) cho một môn thi Science. Cô bị lập biên bản và đánh rớt “tại chỗ”.

Khi còn ở VN tôi cũng nhiều lần kèm Toán các bạn ban A bằng cách áp dụng “giáo án” tuyệt vời cuả Thày Nhân.

Những phương pháp giảng dạy cuả thày tôi vẫn còn áp dụng dạy học trò Úc trong một Community Service tôi phục vụ hiện thời. Ảnh hưởng và công trạng cuả thày rất lớn, vẫn chưa dứt trong tôi và cũng có thể với một ai đó trong bọn mình chưa được khám phá.

Trước khi tạm biệt, tôi gởi đến các bạn những dòng phản hồi cuả tôi gởi cho T, một người cựu học sinh Sỉ Tải ở Úc Châu . Anh có một mối tình thời ST tan vở vì cha nàng không chấp nhận anh. Buồn anh làm thơ và thỉnh thoảng anh ôn lại những bài thơ tình rung động đầu đời ấy. Nhân dịp nhìn lại hình ảnh thân thương Baria Sỉ T̉ai phổ biến mới đây, anh than thở “sao mình thương cái ngày hàn vi xa xưa ấy quá” mặc dù cuộc sống vật chất anh hiện tại không thiếu gì. Tôi cũng đồng cảm và chia xẻ với anh:

“Quá khứ cũng là hiện tại phải không T ? Bởi vì một lúc nào đó mình “nghĩ về” thì hình ảnh êm đềm, ngọt ngào xa xưa cũng ào ạt trở về. Rồi mình lại có cơ hội bước đi tiếp tục con đường quá khứ vô hạn định. Gọi là vô hạn định vì khi mình vận dụng khả năng nhớ thì nó lại kéo về, rồi mình mơ thấy mình hạnh phúc nhất đời, khi thả đi dưới bóng đèn âm u trên đại lộ Thành Thái độc nhất củả tỉnh lỵ nhỏ bé nghèo nàn, rồi dừng lại ở quán “Da Vàng” nghe KL hát nhạc vàng lẫn nhạc đỏ TCS, rồi đốt một điếu thuốc, rồi theo ngỏ Đình về dưới cơn mưa bất chợt tháng 9 từ biển Vũng Tàu kéo về rào rào hàng năm.

“Ngày hôm qua cũng là hôm nay” thôi nếu mình còn yêu tha thiết tuổi trẻ hồn nhiên cuả mình, “nếu lòng mình vẫn còn ca hát”, vẫn còn chia sẻ ánh mắt nụ cười, vẫn còn nâng niu “thuở hàn vi” vô tư ấy. Có lẻ hạnh phúc nhất là mình được sống lại cuộc đời hôm qua trong giây phút hiện tại, biết tiếp tục cuộc hành trình lựa chọn và biết hát “Mình làm lại từ đầu đi…”.

Quoc Viet 21/01/2014