Ngạo mạn Netanyahu; Ngu ngốc của chúng tôi

Ngày 07 tháng11 năm 2015      —

Khi tôi bước vào văn phòng của Thủ tướng Chính phủ cho nhiệm kỳ thứ hai của tôi, tôi đã được điều động tới Washington. Họ nói với tôi ” Không một viên gạch … Những áp lực từ cộng đồng quốc tế và người Mỹ là rất lớn … Và vẫn còn, sau 5 năm trong công việc, chúng tôi xây dựng nhiều hơn một chút so với ” một viên gạch ”… điều quan trọng là phải làm điều đó một cách thông minh … để đứng lên trước áp lực của quốc tế … chúng tôi tiếp tục đi thẳng về phía mục tiêu của chúng tôi, thậm chí nếu một lần chúng tôi đi bên phải và ở thời gian khác, chúng tôi đi bên trái “.

” Tôi biết những gì nước Mỹ là. Mỹ là một điều có thể dễ dàng di chuyển đúng hướng. Họ sẽ không làm phiền chúng ta. Chúng ta hãy giả sử họ sẽ nói điều gì đó … để cho họ nói điều đó? … Chúng ta sẻ có sự hỗ trợ như vậy ở đó! “.

NETANYAHU

Trong hơn hai thập kỷ, Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu đã đùa giởn chúng tôi như là kẻ ngu ngốc – một vai trò mà chúng tôi đã làm gây tổn hại danh dự của đất nước và sự nghiệp hòa bình.

Toàn bộ sự nghiệp chính trị của ông đã tập trung vào việc chứng minh với Israel, ông có thể ” di chuyển Mỹ rất dễ dàng ” và, quá nhiều lần, ông đã làm được điều đó. Từ cuộc bầu cử đầu tiên của ông là Thủ tướng Chính phủ trong năm 1996, ông đã tự hào về khả năng của mình bất chấp đi với vị Tổng thống Mỹ nào, trong khi không có cái giá trả cho sự thách thức của ông.

Thành công của ông, trong phạm vi rộng lớn có được l do các mối quan hệ ông đã xây dựng với đảng Cộng hòa trong Quốc hội, xử dụng họ để chống lại những nỗ lực hòa bình của hai vị Tổng thống đảng Dân chủ, Bill Clinton và Barack Obama.

Sau khi Hiệp định Oslo đã được ký kết vào năm 1993, ông Netanyahu đã đi vào hoạt động. Cùng với một nhóm nhỏ của Likudniks, ông đưa ra một chiến dịch vận động hành lang chống lại Hiệp định Oslo. Các bản Fax hàng tuần đã được gửi đến văn phòng Quốc hội, cảnh báo về những nguy hiểm cho Israel nếu có hòa bình với người Palestine và cung cấp các điểm nói rằng có một số thành viên của Quốc hội theo sau. Đó là việc làm chưa từng có trước đây – một đảng đối lập Israel hành động chống lại chính phủ của họ vận động Quốc Hội Hoa Kỳ quay lại tấn công các chính sách của chính phủ chúng tôi. Các nỗ lực giành được các đồng minh trong đảng Cộng hòa trong Quốc hội là để đặt chướng ngại vật trên con đường của Bill Clinton. Khi đảng Cộng hòa giành quyền kiểm soát Quốc hội trong năm 1994 và Netanyahu thắng cuộc bầu cử của Israel vào năm 1996, ông đã ở một vị trí hoàn hảo để thực hiện mục tiêu của mình kết thúc Hiệp định Oslo.

Ông Gingrich điều khiển Hạ viện Mỹ, mời ông Netanyahu nói chuyện trước một phiên điều trần tại Hạ viện . Ông đã sử dụng các cơ hội để tấn công các tiến trình hòa bình và kêu gọi Quốc hội tham gia cùng ông trên một cơ sở chiến tranh chống Iraq và Iran. Trong suốt phần còn lại của nhiệm kỳ đầu tiên của ông, ông Netanyahu đã bất chấp áp lực từ chính quyền ngăn cấm xây dựng công trình định cư để thực hiện một cam kết nghiêm trọng đối với hòa bình. Ông biết rằng Quốc hội sẽ ” có trở lại của ông “.

Ngay cả khi Tổng thống Clinton bắt buộc Israel đàm phán với người Palestine, ông Netanyahu không bao giờ thực hiện đầy đủ các thỏa thuận, họ đã ký kết. Và khi Clinton mạnh mẽ phản đối các kế hoạch của ông Netanyahu để xây dựng một thuộc địa mới giữa Jerusalem và Bethlehem, ông Netanyahu đã ngang ngược khởi động xây dựng khu định cư Har Homa – hiện nay là khu nhà ở củá gần 20.000 người Israel.

Nguyện vọng của Tổng thống Obama là sẽ có đàm phán hòa bình Israel-Palestine, cũng đã thất vọng bởi Netanyahu – ông Netanyahu thắng cử lần thứ hai làm Thủ tướng Israel, trùng hợp với thời gian ông Obama đắc cử vào Tòa Bạch ốc. Sau hai năm bực bội, ông Obama đình chỉ lại cuộc đàm phán hòa bình.

Trong năm 2010, đảng Cộng hòa đã giành lại quyền kiểm soát của Hạ viện và lãnh đạo mới của họ Hạ viện, một lần nữa mời Netanyahu nói chuyện trước Quốc hội. Israel đã xử dụng sự xuất hiện nầy chỉ trích lời kêu gọi của Obama cho một nền hòa bình Israel-Palestine dựa trên Hiệp định Olso ” năm 1967 biên giới, với giao dịch hoán đổi đất đai hai bên thoả thuận “. Đối mặt với sự không khoan nhượng của Israel và áp lực của Quốc hội Mỹ, một lần nữa chính quyền Obama hoãn kế hoạch hòa bình, cho đến sau cuộc bầu cử năm 2012.

Xấu số nỗ lực Ngoại trưởng John Kerry khởi động lại các cuộc đàm phán hòa bình Israel-Palestine đã bị lu mờ bởi cuộc xung đột Syria thảm hại và chết người và những nỗ lực để đàm phán một thỏa thuận hạt nhân với Iran – một thỏa thuận mà Netanyahu quyết định cản trở. Và như vậy, khi Đại hội đảng Cộng Hòa mời Netanyahu nói chuyện, ông đã xử dụng cơ hội để kêu gọi Quốc hội Mỹ để ngăn chặn sự hỗ trợ của nhóm P5 + 1 thỏa thuận với Iran.

Cuộc nói chuyện ở Washington của ông Netanyahu tập trung vào hai loại khán giả. Ông tìm cách tập hợp sự ủng hộ của các đồng minh trong đảng Cộng hòa để đánh bại công việc của Chủ tịch đảng Dân chủ, đồng thời tìm cách chứng minh cho những người ủng hộ Israel bằng cách như thế nào, ông có thể ” di chuyển Mỹ đi đúng hướng ” một cách rất để dàng.

Trong khi hai nỗ lực đầu tiên của ông thành công, ông đã thất bại với nổ lực thứ ba. Không chỉ là ông không thể ngăn chặn đối phó với Iran, nhưng nước cờ của ông là tiếp xúc với một phân chia đảng phái hơn để hỗ trợ cho chính sách của ông, đã làm người Israel không thoải mái về khả năng của ông Netanyahu quản lý các mối quan hệ của họ với Hoa Kỳ.

Khi ông đến Washington vào tuần tới, ông Netanyahu là người đàn ông với một nhiệm vụ. Nhiệm vụ của ông? Để làm cho nó rõ ràng đối với Israel, ông vẫn là “bậc thầy” của Mỹ. Thật không may, đảng Dân chủ và đảng Cộng hòa, như nhau, sẽ phục vụ như [enablers] người tạo khả năng cho ông.

Netanyahu sẽ gặp gỡ với Tổng thống Mỹ. Lần này sẽ không có áp lực thực sự để ngăn chặn các khu định cư và thực hiện hòa bình. Thay vào đó, chúng ta được biết, Israel xếp hàng để nhận được một sự gia tăng đáng kể viện trợ của Mỹ – có thể cao như $4,5 billion một năm. ông Netanyahu, sau đó, sẽ được vinh danh tại Viện Neo-conservative American Enterprise Institute (Viện Doanh nghiệp Mỹ tân bảo thủ). Và để trấn an Israel rằng “bậc thầy” vẫn có thể thống trị nền chính trị Mỹ, Thủ tướng nói chuyện tại The liberal Center for American Progress và được bảo đảm bởi một op-ed viết bởi Hillary Clinton đã cam kết rằng, nếu đắc cử tổng thống , bà “sẽ tái khẳng định trái phiếu không thể phá vỡ với Israel – Benjamin Netanyahu “.

Toàn bộ sự việc là đáng xấu hổ và đau buồn, tạo điều kiện và khuyến khích cho hành vi xấu của ông Netanyahu. Nó lúng túng và nó câm lặng. Đó là một điều phải thừa nhận rằng tiến trình hòa bình Israel-Palestine đã chết, nhưng nó không có ý nghĩa để thưởng cho ông ta, người hai thập kỷ trước đây cam kết sẽ giết hòa bình và sau đó không tiếc công sức để làm việc đó.

̣( Nguồn: Huff Post Politics / by James Zogby, President, Arab American Institute; author, ‘Arab Voices’ )

   Sĩ quan Israel: ‘Chúng tôi sẽ bắn hơi ngạc cho đến khi bạn chết ‘