Bà Mẹ điên

Ngày 08 tháng 12 năm 2015      —

LTW – Bài thơ ” Bà mẹ điên ”, tuy đơn sơ nhưng ghi lại một khía cạnh nhỏ của lịch sử Việt Nam, sau cuộc chiến Nam Bắc – CSBV và Chính phủ miền Nam Tự Do – ngày 30 tháng 4 năm 1975. Hình ảnh một người mẹ với đàng con nhỏ dại, phải đi vùng kinh tế mới, người chồng đi tù cải tạo, với tội danh ngụy quân ngụy quyền…..

Bà Mẹ điên

Có lần tôi đi ngang
Qua vỉa hè Đồng khởi
Một bà Mẹ ôm chiếc gối
Đứng hát như người say

Khoan chết đã con trai
Mẹ còn chờ mua sửa
Mai Ba về có hỏi
Mẹ biết nói sao đây

Người biết chuyện cho hay
C
hồng bà đưa ra Bắc
t
ừ khi con trai mất
Bà trở thành người điên

Nhà bà là mái hiên
Tấm vải dầu che nắng
Sớm chiều khoai với sắn
Heo hút với bày con

Bà ngày một héo hon
Bỏ vùng kinh tế mới
Về Saigon chen lấn
Giửa cuộc đời đắng cay

Đứa con út óm đau
Vẩn hằng đêm đòi sửa
Chẳng còn gì bán nửa
ngoài giọt máu mẹ cha

Khi trời vừa sáng ra
Bà lại lên chợ rảy
Lần nầy lần thứ mấy
Bà bán máu nuôi con

Trên đường về đi ngang
Ghé cửa hàng mua sửa
Bà ngục người trước cửa
Suốt đêm mà không hay

Đứa con út đang đau
Chờ mẹ về chưa tới
Qua đời trong cơn đói
Thiếu cả một vòng tay

Khi bà về tới nơi
Thì con mình đã chết
Bà ôm con lạnh ngắt
Đứng hát như người say

Khoan chết đã con trai
Mẹ còn chờ mua sửa
Mai Ba vể có hỏi
Mẹ biết nói sau đây

Đêm qua tôi nằm mơ
Thấy mình ôm chiếc gối
Đứng trên đường Đồng khởi
Và hát như người điên

Tác giả : Trần Trung Đạo