Tìm kiếm người cha của họ : tìm sự cứu rổi ở Việt Nam

Ngày 24 tháng 12 năm 2015      —

HO CHI MINH CITY, Vietnam Trong gần nửa thế kỷ, bà Margot Carlson Delogne đã đau buồn về cái chết của người cha. Bà đang chống lại chứng bịnh nghiện rượu, tay bà luôn luôn đeo chiếc vòng của người bị mất tích trong nhệm vụ và bà vô cùng phẫn nộ Cộng sản Việt nam đã bắn hạ máy bay của người cha vào năm 1966.

Margot Carlson Delogne và Ronald R. Reyes tại nơi máy bay của người cha của bà Carlson Delogne có thể đã bị tai nạn ở Việt Nam vào năm 1966. ( Christian Berg for The New York Times )

Bây giờ, bà đứng ở cuối của một chiếc bàn dài trong một phòng họp, đối mặt với sáu người gồm đàn ông và đàn bà Việt Nam, cũng như bà, đã bị mất cha ông trong cùng một cuộc chiến, chiến đấu cho phía bên kia. Đó là cuộc họp lần thứ tư của bà trong tám ngày, đã cho bà nhiều cảm xúc.

” Chúng tôi tự hỏi, nếu chúng tôi đến với nhau sẽ mở vết thương cũ, hoặc nếu có người trong chúng ta sẽ tức giận hay buồn thiêm một lần nữa ” bà bắt đầu nói và sau đó bà bắt đầu khóc ” Chúng tôi buồn, nhưng chúng tôi đã không tìm thấy sự tức giận “.

Các cuộc gặp gỡ ở đây vào tuần trước là một phần của một cuộc phiêu lưu của niềm hy vọng và sự cứu rổi cho bà Carlson Delogne, 51 tuổi, sinh ra tại một căn cứ quân sự ở Texas và hiện đang sống ở Walpole, Mass.

Bà đã đi du lịch đến Việt Nam cùng với năm người khác có cha ông đã chết hoặc mất tích trong chiến tranh. Nhiệm vụ của họ là tìm nơi mà cha ông của họ đã chiến đấu, đã hy sinh và để nói chuyện với con cái của các cựu chiến binh CS miền Bắc và Việt Cộng.

Đây là cuộc họp chính thức đầu tiên giữa con cái của những người đã thi hành nghĩa vụ trong quân đội Mỹ và quân đội Bắc Việt chết trong chiến tranh.

Hôm nay, Hoa Kỳ coi Việt Nam như là một đồng minh chiến lược đối với Trung Quốc, và gần đây nới lỏng lệnh cấm bán vũ khí gây chết người cho Viết Nam.

Thương mại song phương hiện tại trị giá gần $30 billion và Việt Nam là một thành viên của Đối tác xuyên Thái Bình Dương, một thỏa thuận thương mại do Mỹ đứng đầu trong số 12 quốc gia Châu Á.

Các công ty Mỹ, bao gồm McDonald và Starbucks, đã mở thị trường ở đây hy vọng sẽ khai thác vào tầng lớp trung lưu mới nổi của Việt Nam.

Các nhóm người Mỹ đến thăm Thành phố Hồ Chí Minh đã được đưa tới một trung tâm phục hồi chức năng chất độc da cam tại Bệnh viện Từ Đỗ. ( Christian Berg for The New York Times )

Bùi Văn Nghi, tổng thư ký của Tổ chức xả hội Việt Nam-Hoa Kỳ của Đảng Cộng sản, sắp xếp một chuyến đi kéo dài 11 ngày của nhóm, cho biết ̣ây là cho một bước tiến trong quá trình bình thường hóa.

” Nếu chúng ta muốn mối quan hệ giữa hai nước phát triển, chúng ta cần sự hiểu biết lẫn nhau nhiều hơn ” ông nói.

Tại bốn cuộc họp ở Việt Nam trong tháng này giữa 6 người Mỹ và hơn 20 người Việt nam – đàn ông và đàn bà, những bức tường cũ nhiều thập niên qua bắt đầu sụp đổ từng viên gạch.

Tại thành phố Hồ Chí Minh, Susan Mitchell-Mattera, 51 tuổi, một y tá hospice của Carson, Calif., bà nói, cha bà, James C. Mitchell Jr., đã bị giết ở đồng bằng sông Cửu Long vào năm 1970 cách đây 46 năm.

Câu chuyện đó gây được tiếng vang cho bà Nguyễn Thị Hồng Diễm, 47, ở thành phố Hồ Chí Minh, có cha và mẹ là những người lính Việt Cộng và cũng đã bị giết ở đồng bằng sông Cửu Long.

” Tôi thực sự cảm thấy, chúng ta chia sẻ một nỗi đau chung ” bà nói.

Ông Vũ Ngọc Xiêm, 66 tuổi, cho biết, khi ông 14 tuổi, bom Mỹ đã giết chết cha ông. Bốn năm sau đó, họ đánh bom trường học của ông, giết chết 19 học sinh.

Trong phần lớn cuộc đời của ông, ông đã không muốn gì hơn là trả thù. Bây giờ, đối diện với con cái của kẻ thù, ông ấp úng.

” Bạn phải hiểu, Việt Nam là một đất nước yêu mọi người và yêu hòa bình. Mong muốn trả thù đã bị phai mờ, Sự trả thù không thể giúp chúng tôi. Tôi hoàn toàn tin tưởng, chúng tôi có thể làm điều gì đó có ích hơn cho đất nước và dân tộc của chúng tôi “.

Khi người Mỹ nhìn sự hận thù của ông Xiêm hòa tan vào một cái gì đó giống như sự chấp nhận, một số cảm thấy đau nhói sắc nét của sự công nhận. Lời nói của ông đã nói với những cảm xúc mâu thuẫn của chính ông.

Người Mỹ cũng tìm cách an ủi trong một cách khác về chuyến đi này, là đến thăm nơi cha ông họ đã chết hoặc mất tích.

Ông Ronald R. Reyes, 47 tuổi, một nhà tư vấn thế chấp từ Simi Valley, Calif… đi dọc theo một sườn núi để đến một căn cứ quân sự Mỹ trước năm 1975 trên ngọn đồi ở Khe Sanh, nơi cha ông, Pfc. Ronald Reyes, đã bị giết trong cuộc bao vây của quân đội Bắc Việt năm 1968, một trận chiến mà lúc bấy giờ xem là quan trọng và chủ yếu cho việc thuyết phục người Mỹ, chiến tranh là vô ích.

Ông Reyes ngồi xuống đất, nhìn qua tập album hình ảnh mà cha ông đã thực hiện trong thời gian chiến tranh.

” Tôi đã trở lại và đất nước này đang chăm sóc người cha cho tôi.” ông nói.

Tại tỉnh Quảng Ngãi gần đó, ông Mike Burkett, 49 tuổi, một người bán hàng thực phẩm và nước giải khát từ-Houston, đã đến thăm một dòng sông yên bình, nơi cha ông, Spec. Curtis Earl Burkett, bị chết đuối năm 1971.

Tại bờ sông, ông Burkett để lại một bức ảnh của người cha từ một Camaro 1968, được ép nhựa, cùng với một ít điếu thuốc xì gà.

” Đó là một điều tôi hối tiếc. Tôi không bao giờ có thể được hút một điếu xì gà với cha tôi ” ông Burkett nói sau đó.

Bà Carlson Delogne, người làm việc trong health care marketing, cho biết, bà không biết làm thế nào để biết nơi cha bà, Air Force Capt. John W. Carlson, đã qua đời.

Chiếc máy bay F-5C phản lực chiến đấu, cha bà lái được báo cáo là đã bị rớt ngày 07 tháng 12 năm 1966, khoảng 39 dặm từ thành phố Saigon, hiện nay là Hồ Chí Minh. Chị gái của bà sau đó đã dành nhiều năm tìm kiếm manh mối, mà không có kết quả.

Nhưng ngay trước chuyến đi đến Việt Nam, bà Carlson Delogne nói, Bộ Quốc phòng gửi cho bà một tập tin xác định tọa độ gần làng Long Nguyen mà các nhà điều tra tin rằng có thể là nơi máy bay bị tai nạn.

Ông Reyes chấm tọa độ vào bản đồ Google Earth và ba người Mỹ rời khỏi khách sạn trong một chiếc xe buýt nhỏ.

Sau hơn 30 dặm trên một xa lộ có bốn đường xe chạy buồn tẻ, và cuối cùng, người lái xe dừng lại, tắt máy xe ở một con đường sỏi hẹp giữa hai hàng cây dài cao su.

Bà Carlson Delogne và ông Reyes xuống xe, bước nhanh qua những hàng cây. Con đường mòn hướng dẩn theo bản đồ và ngừng lại ở 650 feet từ đường, dẩn đến một cái hố nông, có kích thước một phòng ngủ.

Ông Reyes nói, miệng hố trông không tự nhiên.

Bà Carlson Delogne bước vào và quỳ xuống, khóc nức nở trong vài phút, khi ánh nắng lốm đốm trên mặt bà và một cơn gió nhẹ khuấy động những chiếc lá cây.

Sau đó, bà đã nói chuyện với cha bà như một người con gái trưởng thành.

” Con không biết nơi cha có một hình thể – có thể cha đang ở đây, hoặc có thể cha đang ở gần đó ” bà nói, giọng bà run rẩy ” Nhưng con đã luôn luôn cảm thấy cha với con như cùng ở chung với nhau mỗi ngày, khi con đối đầu với nỗi sợ hãi và làm những điều nó làm con sợ, giống như đang ở đây ngay lúc bây giờ.

” Con nhìn thấy vẻ đẹp của nơi này và người dân của mình và con đã nhìn thấy ảnh hưởng của các loại bom ” bà tiếp tục ” Và con không có thể hiểu, làm thế nào một người như cha rất để thương – tốt bụng – đẹp trai và tuyệt vời – có thể đi gây chiến tranh với nơi này “.

Bà đào một lỗ nhỏ bằng bàn tay của mình trong đất đen và chôn chiếc vòng kỷ niệm mất tích của người cha trong khi thi hành nhiệm vụ.

̣( Nguồn: By Mike Ives )

  Hỏi Người Việt Nam về chiến tranh, họ nghĩ rằng Trung Quốc, không là Mỹ