Tại sao Israel chiến đấu với người dân bản xứ Palestine?

Ngày 14 tháng 02 năm 2016       —

Một bé gái 15 tuổi bị thương nặng, chảy nhiều máu bởi vết đạn nằm trên vỉa hè Jerusalem. Một cảnh sát bước lên và lạnh lùng bắn vào đầu em một phát súng cuối cùng để kết thúc một cuộc sống ở tuổi học trò. Một ” khủng bố ” bị bắn bởi một ” Anh hùng ” – là một hình ảnh thực thi pháp luật mà chúng tôi đã trở nên quá quen thuộc với nó?

West Bank Israel Jerusalem Conflict Stabbing IDF

Những người đàn bà tham dự đám tang của Ahmed Zakarna ở thị trấn Qabatya của West Bank, ngày 05 tháng 2, 2016. Zakarna và hai người Palestine khác bị giết chết bởi cảnh sát biên giới Israel – một bị trọng thương trước khi bị bắn chết, cảnh sát Israel cho biết. Reuters / Mohamad Torokman

Ngay cả ngôn ngữ củng đã thay đổi: “trung hòa” là một thuật ngữ mà truyền thông dùng để nói đến cuộc sống của con người khi đã kết thúc. Đời sống của người dân Palestine là thế !.

Chúng tôi không còn có khả năng để nhìn thấy những bi kịch khủng khiếp của bộ đồng phục học trò đẫm máu, tập sách vở và giấy bút nằm rải rác trên vỉa hè. Và trong số các thứ đó, có một cây kéo nhỏ, nói là em bé gái đã dùng để đâm một người đàn ông lớn tuổi.

Kết quả Em bé đả nằm chết trên vỉa hè, một ” khủng bố ” không tên tuổi, một nạn nhân còn cấp sách đến trường, sinh ra trong thực tế hàng ngày của lảnh thổ bị chiếm đóng, với các cuộc tấn công vào ban đêm, bị áp bức, bị hạ nhục, bị phân biệt đối xử qua bức tường dị tộc, nhà cửa bị phá hủy, đường đi chỉ dành riêng cho người Israel, với những rào chắn cho người Palestine, nhà thờ, đền thờ Hồi giáo bị đốt. người định cư và lực lượng an ninh Israel tự do nổ súng bắn người Palestine, không bị pháp luật trừng trị. Một cuộc sống hàng ngày đen tối và thiếu tất cả niềm hy vọng.

Tôi không muốn biện minh cho những hành động tuyệt vọng; mỗi cái chết dưới sự chiếm đóng nên tránh. Những đứa trẻ này không phải là một phần của một phong trào chính trị nhưng là kết quả của một chế độ thực dân Israel. Họ, cũng như nhiều nạn nhân, là những người trong những hành động tuyệt vọng.

Cảnh sát Jerusalem từ chối giao trả thi thể của người Palestine liên quan đến hành vi cá nhân, đã bị giết chết trong vài tháng qua. Đó là một hình thức trừng phạt gia đình của nạn nhân – hiện tại có 10 thi thể đang bị giam giữ trong nhà tù đông lạnh. Cảnh sát yêu cầu đám tang chỉ được tổ chức vào ban đêm với khoảng không hơn 50 người có mặt – các gia đình đã đồng ý, nhưng cảnh sát vẫn còn không cho lảnh thi thể – các thi thể đã trở thành những con cờ trong một trò chơi chính trị bỉ ổi, xấu xa.

Ba nhà lập pháp Israel, Jamal Zahalka, Basal Ghatas và bản thân tôi, tuần trước, đã gặp các đại diện của 10 gia đình nạn nhân và luật sư của họ để cố gắng tiến hành công việc chôn cất con của họ. Trước cuộc gặp nầy, chúng tôi đã liên lạc với Bộ trưởng Bộ An ninh Nội địa và sau đó chúng tôi gửi văn bản đề nghị đến Bộ trưởng với các chi tiết của tất cả 10 gia đình và các điều kiện cảnh sát đã đặt ra cho đám tang con trai của họ ‘. Lúc bắt đầu cuộc họp với các gia đình, diễn ra trong một không gian nghi lể ở Đông Jerusalem, chúng tôị đọc những câu kệ mở đầu của kinh Koran trong im lặng, một phong tục tôn giáo và văn hóa.

Tuy nhiên, ông Netanyahu nói hành động của chúng tôi như là một biểu hiệu cho một chiến dịch thù ghét, đã dẫn đến việc đình chỉ tang lể bởi quốc hội Israel (Knesset) trong vài tháng. Chúng tôi đã bị xem như như kẻ phản bội hoặc tệ hơn. Tại Israel, chế độ dân chủ có nghĩa là ” chủ quyền của đa số ”, trong khi, các quyền của con người và quyền của người dân thuộc khối thiểu số không được công nhận. Sự nguy hiểm của chế độ độc tài của đa số đã được hình thành và đang thống trị Israel hiện tại.

Phong trào Hồi giáo phía Bắc bị coi như là một tổ chức bất hợp pháp, các tổ chức nhân quyền bị giới hạn khả năng hoạt động, sự kiểm duyệt quân sự của các trang Web., các vụ bắt giữ các nhà hoạt động chính trị trước khi có các cuộc biểu tình, luật hình sự kết tội sự hỗ trợ cho các phong trào tẩy chay hàng hóa của Israel sản xuất trên lảnh thổ của Palestine (BDS), một số luật cho phép các cộng đồng Israel từ chối nhập cảnh của người Ả Rập cũng như các luật khác hợp thức hóa phân biệt đối xử trong lĩnh vực quyền sở hữu đất đai, quyền xây dựng … và tất cả có thể được xem như sẵn sàng để áp dụng cho chính sách phân biệt đối xử chống lại người dân bản địa sống trên đất nước của họ và những người ủng hộ họ.

“Tự vệ” “là cách điển đạt của Israel được xử dụng để biện minh cho bất kỳ hành động tội ác ngoài tòa án, cũng như kiểm soát cuộc sống của những người khác. Tuy nhiên, không có thể dùng để biện minh cho sự giết người, cũng không có thể biện minh cho hành động tàn ác. của kẻ chiếm đóng lảnh thổ của người khác mà họ không có quyền tự vệ. Chúng tôi, những người bị trị, có quyền đầy đủ và duy nhất để chống lại kẻ xâm lược với tất cả các phương cách được công nhận trong khuôn khổ của luật pháp quốc tế và sự hỗ trợ của cộng đồng quốc tế.

Sự ngăn chặn chúng tôi, một mặt, được xem trong bối cảnh của sự thù địch liên tục cho ” một nhà nước ” đối với người Palestine, và mặt khác sẵn sàng áp đặt chính sách không dân chủ trên sự thống trị. Người ta nhận thấy rằng khía cạnh thứ hai là sự phụ thuộc vào ý tưởng đầu tiên.

Israel, bởi định nghĩa của nó như là một nhà nước Do Thái, đã đặt nền móng cho điều này bởi các cường quốc và LHQ sau thế chiến II, đã lấy một phần đất của người Palestine để thành lập quốc gia Israel và Israel đã nhìn người Palestine như những người xa lạ ở trên mảnh đất quê hương của họ. Năm 1948, 85% người Palestine đã bị trục xuất và những người Palestine vẫn được coi là những kẻ xâm nhập. Bất chấp sự bất công to lớn áp đặt lên chúng tôi qua sức mạnh và bạo lực, chúng tôi đề xuất một tầm nhìn của công lý và bình đẳng cho tất cả.

BàHaneen Zoabi hiện tại là một thành viên của Cơ quan lập pháp Israel là một thành phần của Khối Arab. Bà là người phụ nữ đầu tiên được bầu vào quốc hội Israel trong danh sách thuộc bên Ả rập.

( Nguồn: Reuters / By Haneen Zoabi )